MỘT NỒI CÁM HEO LẢI NHẢI. CHAPTER II.


machnhakechuyen
Last update on 11/5/2026

1. Khi chúng ta đem lòng yêu mến một thứ gì đó, có thể là một lý tưởng, một con người, một con mèo, một công việc,...chúng ta sẽ tỏa ra một thứ ánh sáng rất đẹp. Ánh sáng ấy xuất hiện trong ánh mắt, tác phong, trường năng lượng quanh ta, và rõ nhất là qua nụ cười. 

Ngày xưa tôi cũng lờ mờ nhìn thấy thứ ánh sáng đó, rõ nhất khi tôi đem lòng yêu mến một ai đó. Vì chưa nhiều lần nhìn thấy thứ ánh sáng đó trong đời, tôi mặc định rằng ánh sáng đó xuất phát từ người mình yêu, hoặc từ tình yêu họ dành cho mình. 

Khi tình yêu rời đi, và khi sống chậm hơn một chút, tôi nhận ra thứ ánh sáng đó xuất hiện từ cả trước khi tình yêu đến. Ánh sáng ấy có từ lúc tôi yêu, chăm chút, săn sóc bản thân cẩn thận hơn. Khi bạn là một cô gái yêu bản thân - bạn sẽ trở nên rất thu hút. Và tình yêu sẽ đến sau đó như một điều tất yếu. Nếu bạn rất xinh, rất đáng yêu, rất thu hút sẵn rồi - thì có thể tình yêu đã canh sẵn cạnh cánh cửa - từ vài tháng trước, hoặc hàng năm trước đó - nó chỉ chờ bạn sẵn sàng và nó sẽ nhảy bổ lên người bạn. Người yêu của chúng ta, sẽ thật tuyệt và thật biết ơn nếu họ đối xử tốt và trân trọng ta. Nhưng sau cùng, thứ ánh sáng kì diệu kia, không xuất phát từ phía họ, mà từ bản thân ta. 

Vậy nên, duy trì thứ ánh sáng đó là trách nhiệm của chúng ta. Được yêu, một thành tựu trong công việc, sự yên ổn của một buổi sáng Chủ Nhật, một bông hoa dưới nắng ven bờ sông,..có thể khiến thứ ánh sáng ấy trở nên lung linh lấp lánh hơn. Nhưng chính bản thân ta cũng có thể làm được điều đó bằng một cách...nào đó. Vì chúng ta là người cầm giữ và làm chủ thứ ánh sáng đó mà. 

Ta cũng sẽ chẳng thể nhân danh tình yêu mà đổ lỗi và trách nhiệm cho những người ta yêu. Vì chính ta đã chọn yêu họ và vẫn tiếp tục chọn yêu họ. Vì họ không có trách nhiệm coi sóc thứ ánh sáng của ta. Họ cũng có cần chăm chút cho ánh sáng của riêng họ. Họ cũng sẽ sai lầm nếu đổ trách nhiệm cho ta về vấn đề phát quang của họ. 

Thứ ánh sáng ấy rất đẹp, nhưng vì nó được nắm giữ bởi chúng ta - nên nếu một ngày nào đó, một điều gì đó (chắc lại là thứ ta yêu thôi) - là xúc tác khiến thứ ánh sáng kia bớt lung linh, thì quyền quyết định vẫn nằm trong tay ta. Chúng ta có thể tình nguyện đổi vài năm, vài tháng, vài ngày ánh sáng để đổi lấy một câu trả lời cho cái trái tim hay thắc mắc của mình. Chúng ta cũng có thể dứt khoát giật lấy cái vương miện về mình, ưu tiên bản thân trên hết và ngồi lên cái ngai vàng của cuộc đời - và tỏa sáng. Sau cùng, không ai bắt ta phải phát sáng cả - nhưng ít nhất ta cũng nên biết sự lấp lánh của thứ ánh sáng diệu kỳ kia.



2. Khi mình ở trạng thái độc thân, mình biết rằng mình không thể dựa dẫm cảm xúc vào ai cả (nên lũ bạn mình bị làm phiền rất nhiều:)). Nên mình cũng không dám yếu đuối luôn, nhờ vậy mà làm xong việc. Mình, nhìn có vẻ rất làm chủ cuộc đời, nhưng thật ra lại như một bông hoa dừa cạn mọc ven bờ sông trồng rất nhiều dừa nước, và rụng, và trôi theo cách không ai đoán được. Nhưng vì mình trôi trông cũng có vẻ...khá có tính toán, nên tất cả mọi người và đôi khi cả mình nữa, đều nghĩ rằng 'Uhm...nhìn vậy chứ nó có tính toán đó... để nó tự lo đi" Huhu:))).

3. Sự thật là chỉ có thể dựa trên chính đôi chân mình, tự mình phải sống cuộc đời của mình, nó không phải lời khuyên, nó là sự thật.

Một cái mặt xinh xắn sẽ bọc đường hóa học cho cuộc sống. Mẹ bảo phải xinh đẹp, phải cố gắng nhiều hơn nữa. Khi trở nên xinh đẹp rồi sẽ nhận ra rằng, xinh đẹp thật ra chỉ là một lớp filter cho cuộc sống mà thôi. Hoa hồng leo cũng đẹp, hoa hồng mọc thẳng đứng cũng đẹp. Cả hai đều đẹp và đều có ý nghĩa cho đời. Hoa nào cũng được yêu. Mình có trở thành bông hoa đẹp, thơm, hiếm, đắt nhất đi nữa, có thể cũng sẽ chẳng có được tình yêu mà mình mong chờ. Người yêu mình có thể không thích hoa hồng mà thích hoa cúc, hoặc hôm nay thích hoa hồng ngày mai thích hoa cúc:)). Cố gắng trở nên xinh đẹp và cố gắng trong công việc, học hành, sau cùng là để loại bỏ chấp niệm với chính những điều ấy mà thật sự chấp nhận con người mình và những người xung quanh. 


4. "...Tôi thật lòng mong cuộc đời này sẽ cho tôi cơ hội bị thuyết phục và tôi sẽ cống hiến, hỗ trợ, đồng hành cho người đàn ông của mình, vì tôi thật sự muốn và hạnh phúc với điều đó. Dĩ nhiên, mọi điều đẹp đẽ đều cần đánh đổi bằng những lần thử, những thất bại, nỗi đau và nỗi sợ. Mong rằng cuộc đời sẽ xuống tay nhẹ nhàng với tôi, vì tôi thật ra rất sợ đau. 

Hành trình của người lớn và những bước chân đơn độc với một cái mặt xinh xắn (hihi) khiến tôi nhận ra rằng tôi cần nhiều động lực hơn là bản thân mình - vì tôi không yêu bản thân đến vậy. Sự phức tạp trong giao tiếp giữa người với người, sự nhạy cảm- suy nghĩ nhiều của bản thân, lòng tin bị giới hạn bởi những lần vấp ngã trong quá khứ,...khiến tôi co người lại với cả những dao động nhỏ như nhịp đập của cánh bướm. Niềm tin mỏng manh làm động lực của tôi bị thu hẹp dần, cuối cùng chỉ còn lại con mèo Tuyết Mai và bé Tũn, em trai mà tôi cưng yêu nhất. Tình yêu giúp chúng ta cố gắng hơn. Bé Tũn và Tuyết Mai cũng vậy, khiến tôi muốn làm nhiều thứ hơn. Đó là điểm giao của Jennifer, Mạch Nha và Hồng Anh."

5. (Last update on May 11th 2026)
Tầm này năm ngoái tôi đăng story cầu mong rằng tôi sẽ "keep all in" blah blah. Tôi mong ông trời sẽ không làm tổn thương tôi và người đàn ông của mình quá nhiều trước khi chúng tôi gặp nhau. Năm nay tôi vẫn vậy. Có vẻ như "keep all in" là một cái phân loại A B C D gì đó trong phân loại tính cách con người. Trong công việc, tình yêu, tôi sẽ luôn "all in". Nỗ lực và năng lực cho đi là những thứ có khả năng tái sinh và những kẻ all in như tôi - thì sản xuất những thứ này như công xưởng Trung Quốc vậy. Nhận ra điều đó làm tôi không tự thần thánh hoá cái sự "all in" của mình nữa. Dần dà, tôi còn nhận ra cái sự "all in" này của tôi làm tôi giống một con đàn bà gánh vác trong mắt người khác giới nữa...Nếu có ông Bụt trong tình yêu, tôi sẽ bắt chước cô Tấm, ngồi khóc rưng rức cạnh cái giếng để xin những cái kết có hậu cho những kẻ theo đạo "all in" (nhất là khi những con chiên ngoan đạo ấy còn là nữ giới nữa).

Năm nay mấy đứa bạn coi tử vi và bảo tôi cung phu thê (mặc dù nhìn bên ngoài tôi có cái trường năng lượng giống mấy nhỏ cung tài bạch, cung quan lộ hơn). Mọi người thấy lạ, chứ thật lòng thì tôi không thấy lạ. 

Có buổi tối buồn nhiều, tôi không biết làm gì cả - bao gồm cả việc tổn thương những người xung quanh. Như một đứa trẻ khi bị tiêm và bị đau, nó sẽ giãy giụa trong lòng mẹ dù nó rất yêu mẹ. Tôi cũng vậy. Chỉ có điều -  tôi không còn là đứa trẻ nữa. Nên khi tôi bị tiêm, bị đau, giãy giụa và làm tổn thương những người tôi yêu, ngoài cảm giác đau khi nhìn thấy những người mình yêu buồn - thì năng lực tự nhận thức còn làm tôi thấy xấu hổ nữa. 
Chẳng biết giải pháp là gì, tôi đành thu mình lại và lẩm nhẩm niệm chú "...Khi không biết làm gì, hãy cố sống vui vẻ hơn, trở nên tốt hơn, khoẻ hơn, giỏi hơn, đẹp hơn, giàu hơn. Dù gì thì chúng ta cũng không có cách nào khác cả."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến