LẠP XƯỞNG TÂY BẮC. TỰ HÀNH HẠ VỊ GIÁC VỀ ĐÊM...
"Còn gì hạnh phúc hơn là cảm giác được nấu món ta thích ăn trong ngôi nhà yên bình, khi ta biết công việc hôm nay đã hoàn thành, có một kỳ nghỉ lễ ở phía trước và mọi kế hoạch đều đã được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp tinh tươm." Mất ảnh lạp xưởng Tây Bắc của tui nên tui thay bằng ảnh riêu rươi Tứ Kỳ (mà tui sẽ post trong vài viết kế tiếp) Tối hôm qua đi ngủ, không hiểu vì lí do gì mà tôi bỗng nhớ tới món heo quay xào măng chua, nhớ da diết. Vị giác bỗng dưng bị hành hạ khi mường tượng lại chi tiết từng công đoạn nấu ăn... Đầu tiên, ta đặt miếng thịt heo quay giòn bì vàng nâu cháy cạnh lên thớt thật ngay ngắn, rồi chặt miếng con chì vuông vức, nhỏ cỡ ngón tay cái, xóc gia vị cho thịt ngấm và mềm hơn. Buổi sáng hôm đó dậy sớm, ra chợ chọn vài lõi măng non, tươi, vàng óng, cầm chắc tay, đem về nhà ngâm, chờ đến trưa bỏ măng ra xé thành sợi rồi bóp nhẹ cho ráo bớt nước. Nước ngâm măng trong vắt, mùi chua dịu, thơm mà không gắt như mùi giấm, có tính acid nhẹ, lúc chế biến thấy da tay...








