machnhakechuyen
1. "...Trong những hoàn cảnh bất ổn như vậy, tự dưng cuộc đời sẽ giống một bà bầu đa sản có khung chậu thuận lợi, bà ấy bỗng dưng đẻ ra một vấn đề nhanh khó tin và rất...tự nhiên, dễ dàng. Và lúc đó, tôi có đâu đó 4 5 bà bầu như vậy. Không khí bị bóp nghẹt và tôi thì còn quá bé để hiểu hết vấn đề và không đủ bản lĩnh, đủ độ tin cậy, đủ tiếng nói để đứng ra giải quyết bớt vấn đề. Sáu năm sau đó, mọi người đều vất vả nhiều. Tôi nghĩ tôi đã mạnh mẽ đi qua giai đoạn đó, ít nhất là tôi đã không để mình thành một vấn đề mà người khác phải lo lắng. Tôi nghĩ đó là ưu điểm lớn nhất của tôi, độ tin cậy về năng lực tồn tại độc lập của tôi trong mắt mọi người khá cao (chắc vì vậy mà sau này toàn làm ba cái job một mình mình một đất nước hoặc một khu vực:)). Những người quan tâm tôi sẽ ít phải lo lắng về tôi, họ có thể thoải mái đưa ra những quyết định, lựa chọn mang tính cá nhân hơn. Đó là thứ duy nhất tôi có thể tự tin tôi đã mang đến cho những người xung quanh, tính đến thời điểm này.
Chỉ là lúc đó, tôi cũng bị tổn thương, mà tôi thì chưa được học may vá những vết rách sâu và phức tạp như vậy. Cơ chế sinh tồn giúp tôi mạnh mẽ, cũng gai góc, khô khan, cọc cằn hơn. Tôi ít thể hiện tình cảm hơn, cũng bớt làm những trò con bò lại. Thế giới của tôi rộng hơn, tôi được nhìn thấy nhiều thứ hơn. Tôi bắt đầu thắc mắc, bắt đầu muốn người khác "phải thế này, phải thế kia"... Giống như một vụ nổ bigbang, vũ trụ của tôi bỗng rộng lớn hơn rất nhiều, nhưng tôi lại chỉ là một thiên thạch bé tí xíu. Sự sợ hãi, thiếu hiểu biết và mệt mỏi khiến cái thiên thạch bé xíu ấy quay ra trách Đấng Kiến Tạo. Dĩ nhiên, khi đến tuổi phải kiếm tiền, tôi cũng dần hiểu chuyện hơn và dần thấu cảm với người lớn - vì tôi cũng đã là người lớn rồi. Nhưng những vết rách thì chưa lành, nó đã khô đi và lên sẹo rất xấu.
Đó là lý do sau này khi có bầu, tôi sẽ xài kem ngừa rạn da từ sớm.

2. ...Tôi muốn lúc đi du lịch, tôi sẽ được sống một đoạn cắt ngắn ngắn cuộc đời của một người dân địa phương bình thường. Tôi muốn biết món ăn đặc sản của nơi đó là gì, làm ra ở đâu, có câu chuyện nào đi cùng, quần áo họ mặc như thế nào, họ nói chuyện với nhau ra sao,..v..v. Tôi muốn gặp cả đàn ông, phụ nữ, người già, trẻ nhỏ ở nơi tôi đến. Mấy năm trước tôi đi Sapa vào mùa xuân. Sáng hôm đó, tôi vào một quán ăn bình dân đông người ven hồ Sapa, tôi nhớ mãi cái cảm giác vừa thích thú vừa dễ chịu khi nghe thấy giọng địa phương của chủ quán và khách ăn, nhìn thấy khói bốc nghi ngút lên từ những món bưng ra giữa tiết trời hơi lạnh. Những thanh gỗ xếp thành tường tạo ra những kẽ hổng, nắng chiếu qua đó nhìn rõ cả hạt bụi bay trong không khí lẫn với mùi gia vị, tiếng cười nói giòn giã. Tôi tâm niệm bữa sáng là thời điểm dễ nhất để gặp người bản xứ đi ăn hàng, bỏ lỡ sẽ rất phí. Sau khi ăn xong, thuê một cái xe máy vừa đi vừa ngắm cảnh, nhìn ngắm những góc bé nhỏ nhất. Buổi trưa ăn ở một quán nào đó vắng khách, chủ quán thân thiện, như vậy họ sẽ có nhiều thời gian kể cho tôi nghe những câu chuyện mà báo đài không viết về quê hương của họ. Buổi tối ăn ở một nơi sang trọng, có mùi tiền một chút, vì sự sang chảnh là liều dopamine có tác dụng nhanh nhất cho những kẻ vẫn còn phần “con” trong chữ “người” như tôi. Tôi thường ngủ rất ít khi đi du lịch, vì “làm sao mà cái đầu có thể không suy nghĩ gì và con mắt có thể nằm yên khi có cả một thế giới những thứ mình chưa khám phá ngoài kia!”. Tôi sẽ chọn một nhà nghỉ vừa đủ để nghỉ ngơi. Vì tôi thích nghe chuyện, nên chắc chắn sẽ có một lần ghép tour với một đoàn du lịch để được nghe hướng dẫn viên kể những thứ hay ho về lịch sử, văn hóa,.. của địa phương....

Nhận xét
Đăng nhận xét