Quán cà phê trên đường Lê Lai nọ. Viết cho cái bàn bên cạnh.
Giọng anh ta trùng xuống
Khói thuốc bay nặng nề
Hai tay cô luống cuống
Làm đổ cốc cà phê.
Đầu anh đang tê tê
Làm ca đêm thật oải
Anh gặp cô và kể
Rồi ngủ một giấc dài
"Sẽ không có ai sai,
đều do mình lựa chọn"
Chỉ là họ mất lái
khiến lốp xe dần mòn...


Nhận xét
Đăng nhận xét